Bài đăng

[Bình An Ngay Hiện Tại] BÀI 2: LÀM CHỦ SINH, GIÀ, BỆNH, CHẾT LÀ GÌ?

Hình ảnh
  2.1 Làm chủ sinh già bệnh chết là gì? Sinh già bệnh chết là những sự thật ở đời. Sinh đó là đời sống sinh y, chúng ta phải lo toan cho cuộc sống, phải bôn ba vất vả làm ăn, phải làm ăn sinh sống, v.v... đó là sinh (sinh y). Già, bệnh, chết thì các bạn biết rồi. Vậy nói Đạo Phật làm chủ sinh già bệnh chết nghĩa như thế nào? Làm chủ sinh già bệnh chết nghĩa là t rước những diễn tiến nhân quả của cuộc sống , những công việc làm ăn, sinh sống, trước tuổi già, trước cơn bệnh, trước sự chết xảy ra t âm chúng ta vẫn an nhiên, thanh thản, vô sự, bình thản, v.v… đó là làm chủ sinh già bệnh chết. Làm chủ ở đây là làm chủ tâm mình, để tâm không dao động trước những biến đổi, vô thường đó, chứ không phải là làm chủ sinh là không có sinh; làm chủ bệnh là không có bệnh; làm chủ chết là không có chết . Nếu ai hiểu như vậy là tà kiến, vô minh. Làm chủ sinh là chúng ta tổ chức đời sống Bát Chánh Đạo, khi chúng ta có đời sống 5 giới, 10 điều lành và những tri kiến như phần 1 chún...

[Bình An Ngay Hiện Tại] Bài 1: GIÀ - BỆNH - CHẾT

Hình ảnh
  1.1 Già bệnh chết là một tiến trình tự nhiên Con người chúng ta, sinh ra, lớn lên, trải qua những gian khổ, hạnh phúc trong cuộc đời và như chiếc xe chạy lâu ngày, nay đã rệu rã. Những cơ bắp, xương cốt, hình hài tuổi xanh ngày nào nay trở nên nhăn nheo, teo tóp,... Những sự nhanh lẹ, mau trí ngày nào nay trở nên chậm chạp, suy tư khó khăn, v.v... Tất cả đó là sự hiện diện của tuổi già. Đức Phật và các hàng Thánh Tăng của chúng ta cũng vậy, cũng phải trải qua những chặng đường sinh - lão - bịnh - tử như chúng ta, như bất cứ chúng sanh hữu tình nào sinh ra trên cõi đời này. Đức Phật cũng phải thốt lên: “-- Bất hạnh thay tuổi già! Ðáng sợ thay cuộc sống! Tuổi già làm phai nhạt sắc diện của màu da. Hình bóng trước khả ý, nay già đã phá tan! Ai sống được trăm tuổi, cuối cùng cũng phải chết, không bỏ sót ai, tất cả bị phá sập .” (Tương Ưng Căn - Phẩm Về Già) Già đến với sự lão suy của cơ thể, các cơ quan lục phủ ngũ tạng suy yếu chức năng và sinh ra nhiều bệnh trạng từ nhẹ đến...

ĐỨNG LÊN TRÊN VỰC THẮM

Hình ảnh
1-2) ... 3) -- Kẻ vô văn phàm phu nói như sau: "Ở giữa biển lớn, có vực thẳm". Nhưng ở đây, này các Tỷ-kheo, kẻ vô văn phàm phu đối với việc không có, không xẩy ra, lại nói: "Ở giữa biển lớn, có vực thẳm". 4) Này các Tỷ-kheo, đồng nghĩa với các khổ thọ về thân là vực thẳm này. 5) Kẻ vô văn phàm phu, khi cảm giác khổ thọ về thân, thời sầu muộn, than vãn, khóc lóc, đấm ngực, đi đến bất tỉnh. Này các Tỷ-kheo, đây gọi là kẻ vô văn phàm phu không đứng lên trên vực thẳm, không đạt tới chỗ chân đứng. 6) Còn bậc Ða văn Thánh đệ tử, này các Tỷ-kheo, khi cảm giác khổ thọ về thân, không sầu muộn, không than vãn, không khóc lóc, không đấm ngực, không đi đến bất tỉnh. Này các Tỷ-kheo, đây gọi là bậc Ða văn Thánh đệ tử đã đứng lên trên vực thẳm, đã đạt tới chỗ chân đứng. 1) Ai không chịu đựng nổi, Các khổ thọ khởi lên, Thân đau, hại mạng sống, Cảm xúc khiến run rẩy. Ai than vãn, khóc lóc, Suy nhược, thiếu kiên cường, Không đứng trên vực sâu, Không đạt chỗ chân đứng. 2) Ai có thể ...

QUÁN VÔ LẬU

Hình ảnh
  1. Thân Hành Niệm Ý hành : Quán thân bất tịnh Pháp Ý HÀNH THÂN HÀNH NIỆM là một phương pháp dùng ý thức tư duy quán xét toàn thân chúng ta. Khi quán xét toàn thân, chúng ta sẽ thấy nó như một cái bao chứa đầy những đồ bất tịnh, chứ thân chẳng có một cái gì là thanh tịnh cả. Dùng ý thức quán xét tư duy nhưng đức Phật cũng cho nó là pháp THÂN HÀNH NIỆM. Như vậy pháp môn THÂN HÀNH NIỆM có đúng không? Đúng, sự tư duy quán xét thuộc về ý thức, nó cũng từ trong thân chúng ta bằng bộ óc hoạt động nên được xem nó là THÂN HÀNH NIỆM. Cho nên ý suy nghĩ là THÂN HÀNH NIỆM là đúng thì không thể nào sai được, nó thuộc về THÂN HÀNH NIỆM nội như hơi thở vậy. Vì vậy pháp môn THÂN HÀNH NIỆM rất rộng rãi vô cùng. Nếu chúng ta không tu hành theo Phật giáo thì thôi, mà đã tu hành theo Phật giáo thì tu tập pháp nào cũng là pháp môn THÂN HÀNH NIỆM. Để tạo thêm lòng tin chúng ta nên nghe lời đức Phật dạy pháp môn THÂN HÀNH NIỆM thứ tư này thì càng rõ: “Lại nữa, này các tỳ-kheo, tỳ-kheo quán sát thân này...

Bài 10. CƯ SĨ DÌGHÀVU BỊ BỆNH

Hình ảnh
Lời giới thiệu: Qua bài kinh về cư sĩ Dìghàvu chúng ta thấy ngài đã thành tựu lòng tin bất động nơi Phật, Pháp, Tăng, Giới. Khi bị bệnh ngài xin được gặp Phật và Phật dạy cho pháp gần giống với Tỷ-kheo Girimànanda. “8) Ở đây, này Dìghàvu, Ông hãy trú, quán vô thường trong tất cả hành , quán khổ tưởng trong vô thường, quán vô ngã tưởng trong khổ, quán tưởng đoạn tận, quán tưởng ly tham, quán tưởng đoạn diệt . Như vậy, này Dìghàvu, Ông cần phải học tập.” (Hình: Anh Tâm Phúc) Ngài đã thực hành các pháp này, tuy nhiên ngài còn những lo lắng cho người ở lại (gia chủ Jotika) là nếu ngài chết đi thì gặp khó khăn. Đức Phật khuyên ngài hãy đừng có suy nghĩ như vậy và tiếp tục hành pháp như Phật đã dạy. Cuối cùng ngài chết và chứng quả Bất lai, hóa sanh Niết bàn.

Quán Nhân Quả để hoan hỉ trước cảm thọ

Hình ảnh
(LXXXI) SAMITIGUTTA (THERA. 12) Trong thời đức Phật hiện tại, ngài sanh ở Sàvatthi , tên là Samitigutta (hộ trì nhờ hòa khí). Nghe bậc Ðạo Sư thuyết pháp, ngài xuất gia và chứng được giới thanh tịnh. Do kết quả nghiệp đời trước, ngài bị bệnh hủi, tay chân của ngài rơi xuống từng phần một, ngài sống trong một nhà bệnh. Một hôm, Tôn giả Sàriputta đi thăm các người bệnh và hỏi thăm các bệnh nhân, thấy Samitigutta , Tôn giả cho một đề tài để thiền quán, nói rằng: 'Này Hiền giả, nếu n ói về vấn đề năm thủ uẩn, thời toàn bộ khổ uẩn là một vấn đề cảm thọ. Và khi không có năm uẩn, thời không có đau khổ '. Nói xong, Tôn giả Sàriputta tiếp tục đi. Nhưng bệnh nhân Samigutta được phấn khởi với bài dạy ấy, triển khai thiền quán và chứng được sáu thắng trí . Nhờ đó, ngài n hớ đến các hành ngài làm đời trước, khiến nay ngài phải mắc bệnh hủi. Và tán thán sự kiện này mọi việc đã được chấm dứt, ngài nói lên bài kệ: 81. Việc ác ta đã làm, Trong các đời sống trước, Ở đây chỉ cảm thọ, Thọ lãnh...

NIỆM CHẾT

Hình ảnh
“Với mỗi hơi thở, ta nhận thức rằng đây có thể là hơi thở cuối cùng. Ta có thể chết ngay lúc nầy. Ta không biết chắc chắn có còn tiếp tục thở hay không, ngoài thời khắc còn sống trong hiện tại. Khi thấy rõ sự kiện bấp bênh nầy, ta không còn xem thường mỗi một hơi thở mình đang thể nghiệm. Ý thức được rằng hơi thở kế tiếp có thể là hơi thở cuối cùng có thể được tăng cường bằng một ý tưởng khác: “Nếu như hơi thở nầy không phải là hơi thở cuối cùng, chắc chắc đó là hoàn tất thêm một hơi thở bước đến cửa tử.” Ta không biết sẽ chết lúc nào nhưng biết chắc chắn là sẽ chết. Với mỗi một hơi thở, chắc chắn là ta tiến gần hơn đến lúc ta chết. Hơi thở vừa xong là bớt đi một hơi thở cho đến khi ta không còn có hơi thở nào nữa.” (Hình: Bình Anson)